Tóm tắt truyện Nhật cam kết Chạy Trốn tình yêu

0

chúng ta đã từng có lần là thanh mai trúc mã, đã có lần chiều chuộng cô suốt tám năm lại rời bỏ cô. Lăng Tiểu Manh vốn cho là bạn dạng thân cô sẽ bận rộn phải một cái bẫy – kẻ thứ bố. Tiểu Manh nghĩ một ngày kia nhất định cô có khả năng sẽ bị thải hồi, một nhà bạn phụ nữ hấp dẫn ấm rộp vẫn tượng trưng chỗ đứng của cô ý

Giới thiệu truyện Nhật cam kết chạy trốn mối tình

Tác giả: Nhân Hải Trung
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện nhật cam kết chạy chốn ái tình

Cũng không vấn đề gì, cô chưa một lần nghĩ bắt buộc phải ở mặt núm bao gồm Vinh cho đến khi nếp nhăn hằn đầy xung quanh, cô tưởng chừng anh cũng vậy.

nắm là có lợi rồi, sau này già rồi nghĩ lại, bọn họ đã cười cợt chứ không hề thấy ghê khi trông thấy dung mạo của nhau.

***************

cho tới giờ Lăng Tiểu Manh sẽ không hiểu tại sao Đổng Diệc Lỗi lại không yêu mình.

Nói không yêu là chưa yêu, quay đầu bỏ đi lạnh lùng cũng như thể tám năm bên nhau chỉ cần một vở kịch độc diễn nực cười, lê thê và vô vì, khán giả vẫn không có gì cảm hứng, khi hạ ải sân khấu trống trơn, chỉ với lại phái nữ chủ yếu đứng một tổ ấm đơn độc dưới ánh sáng của đèn.

Khi quay lưng bỏ đi, Lăng Tiểu Manh cứ chú ý trân trân chưa chớp mắt, mãi một lúc sau đang đứng yên tại vị trí, cô mong mỏi biết mấy chỉ giây sau thôi, anh đang bật ra từ một góc nào đấy rồi mỉm cười nói: “Em bị lừa rồi! Hài hước không?”.

Rồi cô lại cũng như lúc trước, vừa giả cỗ cấu véo vừa hét: “Buồn cười đâu ra, chẳng hài hước chút nào! Đồ nhăng cuội anh đi bị tiêu diệt đi!”.

Cô tin là Bởi vậy, cứ câu chấp mong chờ, dẫu vậy mãi tới khi hoàng hôn dần tắt, góc phố đấy chỉ với thành viên cô sở hữu chiếc bóng giữ vững như một ẩn chấm than chưa hoàn chỉnh.

>> Xem thêm list Truyện cao h

Trở về căn nhà cô gầy nặng, một tuần liền chẳng ăn được gì, bớt mất ba, bốn cân nặng. Đã từng giây từng phút trôi qua mỗi ngày đều trở thành vô do, hầu như thứ lặp đi lặp lại trước mắt cô. Ngày nào cũng giống đã xem phim chiếu muộn, ánh phản quang cực to, đã từng các bộ phận chi tiết bé nhất của mỗi một nhân vật đều được phóng to lên hàng chục lần. Sáng tỏ là cảnh hài hước tuy thế đoạn nào cũng như đâm nhói tim, mình xem chỉ có nhà bạn cô, đến một mình hưởng ứng cũng chưa bao gồm.

Nếu khẳng định là phim chiếu muộn thì vẫn tốt, chưa chịu đựng được thì quăng quật về. Mà lại cô sẽ đa số mất cực kì kháng cự, chưa chế ước được, não bộ sau hai mươi tứ giờ lại tự động tái diễn hình ảnh đấy, hồi nhỏ thầy cô nào cũng khen cô bao gồm trí nhớ khôn xiết phàm, cơ mà giờ thật đáng thương biết mấy.

nhưng lại dù vết thương tất cả cần làm gi rồi cũng trở thành lành, đâu phải là đứt chân đứt tay, mãi sau này khi nhớ lại ngày chấm dứt có Đổng Diệc Lỗi, cô cũng như tê liệt, không chỉ thay, trong mê man cô còn thốt thành lời: Anh đấy chẳng hề gia đình bạn dải ngân hà chứ? Tổ ấm nam giới ấy sao lại là Đổng Diệc Lỗi? Tại sao lại là hòn đá cuội của cô?

Hòn đá cuội chính là chàng trai từ năm mười sáu vẫn ở mặt cô cũng như hình mang bóng, khẽ hôn lên đôi môi cô trong hộ gia đình học chan chứa ánh hoàng hôn. Đó là nụ hôn đầu đời non nớt của mình, môi bọn họ run lên, mang lại việc yêu cầu đưa lưỡi vào trong cũng lần khần.

Hòn đá cuội của cô ý chính là người trong gia đình đã nói như đinh đóng cột trước mặt cha mẹ cũng như thầy cô rằng yêu sớm đã chẳng ảnh hưởng tới kết quả, anh chắc chắn đang đứng đầu trong trường. Khi đó anh mặc đồng phục, thắt cà vạt chỉnh tề, nét bên nghiêm trang, đến cả thầy hiệu trưởng cũng cảm hễ.

Hòn đá cuội của cô ý chính là anh chàng ngay trước tháng Bảy bất minh vẫn từ vứt cơ hội được tuyển thẳng vào một trường ĐH bậc nhất, rồi dắt tay cô cộng thi vào ngôi trường chan chứa greed color. Khi đấy chẳng mấy ai nghĩ cô là tốt, khi đó người nào cũng nói anh ngốc nghếch, cơ mà bọn họ đã chế tạo ra kỳ tích.

>> Coi thêm thể loại Ngôn tình ngược

Hòn đá cuội của cô ý đó chính là anh chàng bên dưới bóng mát trong trường đã nói chắc chắn vẫn hình trạng sự nghiệp lớn, khiến cô bắt buộc tự hào cho mức có thể vểnh đuôi lên tận trời. Khi đó, anh đã quen với câu hỏi Lăng Tiểu Manh ngẩng cao đầu, khẽ tựa lên vai anh cũng như sẽ tựa vào một thân cây cao lớn.

chàng trai đấy sao có vẻ vừa mới đặt chân tới mạng xã hội vẫn lựa chọn một người nhà thứ tía chắc là giúp anh một Cách bước đi tới trời? Chàng trai đấy sao hình như đạp lên tất cả những năm tháng đã được qua, xóa nhòa ký kết ức chắc là một đứa trẻ sơ sinh, còn cô chỉ như chút bùn không sạch dính trên mũi giày, để rồi anh chùi đi nhẹ nhàng và sạch sẽ?

Được thôi, dù chúng ta tất cả nói như thế nào, cô đã nghĩ rằng, tám năm đó cô ghi lòng tạc dạ coi nó cũng như một chuyện tình đẹp, mãi mãi cần yếu trở lại.

mà lại chuyện tình đẹp nào rồi cũng cần phải hoàn thành, đối mặt mang tình ái, có một số người càng rắc rối họ càng can đảm, cũng có vài gia đình quan yếu gượng dậy, dẫu vậy cả hai hầu như chẳng phải sự chọn lựa của cô ấy.

tình ái rốt cuộc cũng chỉ là một lời nói, núm buông tay thôi nạm là được.

Núi con sông hoang tàn còn giống như đắp bồi như bắt đầu huống hồ phần lớn năm tháng vô tri của tuổi thanh xuân, hãy sớm quên đi cũng như một làn khói, cũng như vệt sao băng, đứng vững bước tới bên trước, chôn đậy anh thật sâu trong trọng tâm trí để dần đổi thành một chấm đen mờ nhạt không thể bắt gặp, từ vứt thời thanh xuân vô tri, từ quăng quật Đổng Diệc Lỗi, còn nữa, từ bỏ cả tình ái.

bên tai vang cho tiếng chuông báo thức, Lăng Tiểu Manh chuyển tay tắt chuông rồi trở gia đình trên giường.

cuối cùng cố khôn cùng ngồi dậy rồi vậy đồ, thật ra chẳng tất cả gì để lựa chọn, ở C.ty cô là người nhà điển hình mang đến lối ăn mặc chủ quyền, cực kỳ nghệ sĩ.

không có gì sớm, bên trên đường xe cộ chạy bon bon, cô phóng như bay, sau cuối rẽ vào một khu nhà, bảo vệ mỉm cười chào cô, “Ai da, bây giờ cô sớm vậy”.

“Vậy ạ, còn ở chỗ nào không?”

“Còn. Chiếc xe ấy sáng sớm nào cũng đi, còn đúng giờ hơn cả cô.”

C.ty tất cả đủ chỗ để đỗ xe, cơ mà cô chẳng bao giờ để xe dưới gara ngầm rộng thênh thang, thà ném tiền thuê ở giai đoạn này còn hơn. Vày là khu nhà dân cần khu vực để xe khá ít, mà lại về tối cho kiếm bội tiền từ cụm ngôi nhà, buổi sáng lại chắc là kiếm tiền từ số đông các bạn cũng như cô, tận dụng từng li đã từng tí, bảo đảm hẳn nhiên khôn cùng khoái chí.

công ty vị trí cô làm việc là một nhà hàng siêu thị bán sản phẩm gia dụng nổi tiếng nhân loại, với kiến trúc hình vuông lớn cùng hai tông màu xanh lá cây quà kết hợp cực kỳ bắt mắt, từ bất kể hướng nào nhìn lại cũng có thể trông thấy.

chạy bộ tới công ty cũng đã mất hai mươi phút, cái nắng nóng ngày hè cho sớm, mồ hôi cô chảy ròng. Ẩm thực còn chưa xây dựng, cán bộ nhân viên cụm cơ quan lục tục tới làm, phần lớn bộ mặt quen cùng trông thấy cô liền cúi đầu kính chào hỏi.

Đúng chín giờ, bộ phận Hành bao gồm bận về tối mắt, cô vừa Bước qua mặt đường liền bị Call lại cam kết tên. Sẽ cầm cố cây viết cúi đầu, không hiểu từ phía cửa có ai trông thấy cố chính Vinh, liền lễ phép xin chào tổng chủ tịch, trong chớp mắt đám thành viên đã bận rộn đều ngẩng đầu tìm bóng dáng ngài tổng người đứng đầu, có thể nhiều người còn đứng bật dậy theo phản xạ.

gắng chính Vinh đồng ý sở hữu của cả, “Mọi gia đình bạn cứ bận bài toán của mình đi, bên tôi đưa vài tổ ấm khách tới tham quan”.

Lăng Tiểu Manh tiếp tục ký kết tên, gia đình bạn trợ lý bình thường đối với cô chất lượng không quá tồi tệ, hiện thời lại bực tức hận cần thiết thẳng tay ấn đầu cô xuống, vừa gật đầu lấy lệ vừa khẽ nghiêng đầu để giống như trông thấy rõ hơn.

nuốm bao gồm Vinh chuyển mắt một lượt, khẽ liếc qua cô, rồi bỏ đi.

Khi họ đã từng đi một quãng xa, mình của phòng buôn bán bắt đầu ban đầu rào rào, cô trợ lý cute phòng Hành đó chính là chúng ta bước đầu ôm ngực suýt xoa: “Nhìn thấy chưa, người nhà nhận thấy chưa, Tổng người có quyền lực cao cố kỉnh đẹp trai quá!”.

“Xí, mọi người có phi tần gồm nhỏ đàng hoàng rồi, cậu đừng có mong muốn.”

“Ngắm thôi không đủ à? Mọi người bị tiêu diệt mê mùi phái mạnh phong trần bên trên nhà bạn Tổng giám đốc ráng, bị tiêu diệt mê phong thái nho nhã đấy, chết mê vẻ từng trải…”

bây chừ không có gì ai đếm xỉa mang lại cô đó, trên mặt bạn đầy đủ hiện lên hai chữ: Đồ ngốc.

bên đây Lăng Tiểu Manh đã ký xong rồi bước ra bên cạnh, điện thoại trong túi đột reo lên, chính là tin nhắn, “Chúc mừng sinh nhật, có thích quà đó không?”.

Cô Bước nhanh về buồng công tác của bản thân mình, trên bộ bàn to bày rất nhiều tài liệu và làm ra, sau một hồi tìm kiếm sau cuối cô cũng thấy một túi vận chuyển nhanh.

chúng được đưa tới từ bữa qua, nhưng lại cô còn đã bận mẫu thiết kế bầu không gian cho mùa new yêu cầu chẳng có thời gian để mở, hiện giờ cô new để ý thấy trên bao thơ chưa ghi tên.

vẫn là anh đấy, chưa bao giờ ghi tên người nhà gửi, cũng chưa sợ vận chuyển nhanh tư túi, không chuyển tới chỗ.

Lăng Tiểu Manh vừa tách bìa giấy vừa tủm tỉm cười, anh đâu bắt buộc phải lo, đồ gồm gửi tới hay không những nên hỏi cô là biết ngay.

Trong túi là một chiếc hộp dài màu xanh nhạt, được buộc bằng một sợi dây lụa mượt nhưng.

Lần thứ nhất trông thấy, cô hết sức vui; lần thứ hai, cảm động; lần thứ tía, sững sờ; tới giờ thì không còn hứng thú để mở nữa.

Sinh nhật hai mươi tuổi, Đổng Diệc Lỗi kéo cô tới đền Thành hoàng làng, hai mọi người bọn họ vừa rảo Cách vừa ngắm cảnh, chung cục anh cài đặt bộ quà tặng kèm theo cô một mẫu nhẫn Bạc Bẽo bé đẹp, trịnh trọng đeo vào tay cô nói: “Tiểu Manh, sau này bọn chúng gia đình bạn sẽ mua một cục đá quí mập nhất”.

đó tách biệt là một thứ chưa đáng tiền, cơ mà cô ấm no tới rơi nước mắt, nguyện đời này đang đi tới cộng trời cuối đất với anh, điều mà gia đình khác ao ước cô đang được quan tâm dành được.

Lăng Tiểu Manh khẽ lắc đầu rồi chuyển tay túa sợi dây lụa, bên trong là một sợi dây chuyền đá quý trắng bé xinh sáng tủ lóa, mang mặt kim cương lấp lánh, đậy lánh đến nỗi đôi mắt nhói lên vì lóa. Chiếc điện thoại trên bàn reo lên, một giọng nam trầm như đã khẽ mỉm cười, “Tiểu Manh, em sẽ làm gì vậy?”.

“Xem kim cương.”

“Ô? Vẫn xem ư? Tất cả thích không?”

“Thích, thích lắm, em mừng hy vọng khóc đây này.” Cô nói thật lưu loát, giọng nghẹn ngào cũng như chưa kìm nổi cảm nghĩ, các thành tích thật tốt, người kia cười ha ha, “Vậy tốt rồi, tối nay cần đến cơm với anh được không?”.

Đây chính là điểm tốt của những người nam nhi từng trải, hồ hết thứ phần lớn bởi vì anh chu cung cấp, lần nào cũng không quên chú ý tới thể diện của con gái, lời lẽ cực kì thanh nhã.

“Được, đương nhiên rồi.” Đôi mắt ngay hiện tại đã hết ngấn nước, cô cũng cười cợt, các giọng nói tràn trề ấm yên.

cái sô pha màu hoa lan trắng, phía trước trải một tấm thảm xù, một bàn chè nhỏ tuổi bởi mây, bổ sung loại bao phủ kệ, phía trên bao gồm bày một mẫu ti vi tinh thể lỏng cỡ to, cộng giá sách hai mặt hóa học đầy sách vở, ẩn dưới sô pha là một bộ bàn ăn vuông đen tinh xảo sở hữu tứ cái ghế gỗ trắng được kéo ra quá nửa, trên trần dòng đèn sứ trắng rủ xuống và bộ quần áo ăn nhiều màu. Khu nhà bếp nhỏ dại chống chọi với bàn ăn uống, tất cả đều tinh xảo cho lung linh.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave A Reply

Your email address will not be published.