Review truyện Tóm lược truyện bảo bối sát thủ của tổng giám đốc

0

Cô – Một con phi ưng bí mật làm cho bao lăm người nhà cần e sợ trong giới Hắc đạo. Kĩ thuật bắn súng, bệnh dịch dung, đua xe chưa là gì đối sở hữu cô

Giới thiệu truyện bảo vật gần kề thủ của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Seal Heart
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích doạn truyện bảo vật sát thủ của tổng người có quyền lực cao bá đạo

Chuyện của người khác khởi đầu phải làm sao thì bên tôi băn khoăn. Nhưng…câu chuyện của tớ khởi đầu bởi một câu chuyện tình yêu ngây thơ trong sáng nhưng cũng khá cảm rượu cồn.

phần lớn ngày hè ở Hà Nội, thật là ấm, dẫu vậy đang rất náo nhiệt. Đa số chú ve kêu vang call nhau sau những tháng ngày ngủ đông. Dù oi bức vì thế cơ mà trên đường phố lại không vắng 1 chút nào. Trong một khu nhà ở GoldSeason, phòng 208 xảy ra một sự việc…không biết nói sao.

gồm hai phụ nữ khoảng chín tuổi. Một gia đình bạn sẽ ngồi đọc sách, một gia đình bạn thì chưa ngừng ủ ấp tay gia đình bạn kia năn nỉ. Chị em vẫn ngồi đọc sách là Nguyễn Diệu Anh. Bộ thích cao nhất của cô ấy là đọc sách. Cô là người nhà hiểu chuyện, trầm tĩnh bởi vì bố mẹ nuôi cô là các bạn mê ngành khảo cổ học, siêu ít dành thời gian mang lại cô. Cần, thanh nữ đó chính là bé nuôi của ông bà Nguyễn. Trong một lần cho Ai Cập để tậu hiểu về Kim Tự Tháp, bất chợt ông bà nhặt đươc cô. Lúc đấy cô bắt đầu có tía tuổi. Lúc tỉnh dậy, cô bị mất trí nhớ. Bác sĩ bảo cô đang chứng kiến một câu hỏi gì đấy quá sức chịu của cô bởi thế cô gạn lọc quên nó, chưa ước ao nhớ một thứ gì. Nhưng mà ông bà cũng chưa gồm bé nên đã nhận cô có tác dụng phụ nữ.

Còn nữ đang ôm tay Diệu Anh làm nũng kia là Đặng Quế bỏ ra. Nhỏ là bé cưng của Tổng giám đốc khu cái nôi cao điểm có tiếng cũng như uy tín nhất, chị em là chỉ dẫn cục du lịch đề nghị nhỏ dại cũng chưa gần ba má mấy. Bé dại có Diệu Anh là thành viên từ lúc bốn tuổi, khi cô đó mới đưa về khu trung cư này. Dù có đôi khi Diệu Anh hơi vô trung ương, chỉ chuyên chú vào cuốn sách nhưng nhỏ biết Diệu Anh khôn xiết quý nhỏ. Ban đầu bé dại goi Diệu Anh là Anh Nhi, Diệu Anh cau mày phản đối. Mà lại nhỏ tuổi khăng khăng Call do vậy đề nghị Diệu Anh cũng thôi, không phản đối nữa cơ mà call nhỏ dại là chi Nhi. Đưa ra nhi là một nàng công chúa điển hình ở giới thượng lưu, tính tình nhõng nhẽo, trẻ nít cũng như hay khóc. Nhưng lại cô bé này chẳng phải kiêu căng, do nàng này điển hình là ngươi gặp gỡ tổ ấm thích, vật gặp gỡ vật yêu.

“Anh Nhi, đi mà, đi cùng nhà bạn đi, dù sao cũng đang nghỉ hè mà” Quế chi lắc lắc cánh tay Diệu Anh làm nũng.

“Mình chưa đi, tháng sau ba mẹ nuôi về, bạn thích ngóng họ” Diệu Anh gợi ý cơ mà mắt không dời khỏi cuốn sách trinh thám trước mặt.

“Họ một tháng nữa bắt đầu về a, đi cùng mọi người đi mà lại, một tháng sau chúng ta về đón bố mẹ nuôi cũng đã được mà” Quế chi tiếp tục năn nỉ

“Nhưng chúng ta bắt đầu chín tuổi, đi xa nhưng chưa có người to đi cùng là không đủ, chờ bố mẹ cậu về tất cả chúng ta đi” Quế bỏ ra làm tiếp nói. Nhỏ biết là Anh Nhi ban đầu chần chờ rồi, nhỏ tuổi mà lại giở nốt chiêu chung cuộc thù Anh Nhi chẳng thể chưa đồng ý đi mang nhỏ a.

“Nhỡ có vấn đề gì thì sao, gia đình cố định chưa đồng ý” Diệu Anh cứng rắn nói.

“Mình biết nhưng mà, Anh Nhi chưa thương người nhà, Anh Nhi ghét bỏ mọi người rồi” Quế đưa ra mặt xụ xuống, ảm đạm tủi như một chú chó nhỏ dại bị bỏ rơi. “Chi Nhi thật đáng t

hương nhưng mà, ba mẹ chưa ngó ngàng, Anh Nhi ngán đưa ra Nhi, không thèm đi chơi sở hữu đưa ra Nhi…oaoaoaoa chi Nhi vứt căn nhà đi mua tình thương đây” Quế đưa ra ôm ấp mặt quay đi.

Diệu Anh thấy nuốm, lắc đầu thở nhiều năm “Haizzz…không bắt buộc giả vờ nữa, chúng ta chấp nhận đi cao điểm cùng cậu”

Diệu Anh vừa chấm dứt lời Quế chi quay ra ủ ấp chặt lấy Diệu Anh, khuôn mặt phúng phính trẻ con không lấy một giọt nước mắt nào “Anh Nhi là tốt nhất”

“Được rồi, cố gắng chúng ta du lịch ở đâu?” Diệu Anh để bộ sách trên bàn, quay sang quan sát Quế bỏ ra.

“Chúng ta đi Nha Trang, papa mình tất cả khu resort ở đó, bản thân mỗi chúng ta đến ấy thoải mái vui chơi” Quế bỏ ra nói.

“Khi nào chúng ta đi?” Diệu Anh hỏi

“Hôm nay” Quế chi cười tươi

“Hôm nay? Vậy nếu ngày nay các bạn không đi thì cậu định đi một mình à?” Diệu Anh nhíu đôi mày thanh tú lại.

“Không, thành viên gia đình đang chưa đi một các bạn, Anh Nhi sẽ đi cộng thành viên gia đình đấy thôi, người nhà đoán chắc hẳn rằng Anh Nhi đã đi mang chúng ta buộc phải các bạn không gồm lo” Quế bỏ ra cười để lộ ra loại răng khểnh, trông hết sức duyên.

“Vậy hóng bạn chút ít, người đi sắp tới hành lý” Diệu Anh nói rồi, nhảy xuống khỏi ghế sofa chạy về buồng thành viên gia đình sắp hành lý.

Một tiếng sau, hai thiếu phụ, mỗi nhà bạn một mẫu vali kích thước vừa cuốn theo sau. Hai bạn mặc đồ bắt mắt giống y như nhau, hầu như mặc yếm bò đi giày thể thao. Mà lại Quế đưa ra lại diện bộ váy yếm, còn Diệu Anh vậy nên quần yếm lâu năm mang đến mắt cá chân. Chú ý hai người vợ cực kì phong cách. Ngồi ở buồng đợi ở cảng hàng không, Diệu Anh lại lôi cuốn sách ra đọc. Phái nữ giống như coi là mọt sách do quanh năm ngày tháng, thú vui chỉ một của nhỏ tuổi là đọc sách. Quế bỏ ra ngồi ở kề bên cảm thấy ngán, liền lôi laptop ra nghịch. Cho đến lúc hai người thân vẫn ngồi yên trên cái máy bay thì cả 2 đầy đủ đeo tai nghe ngủ.

Resort bên trời

>> đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình tổng tài

Khu resort này rộng mang lại hàng trăm mét vuông, mang 500 căn phòng sở hữu tiêu chuẩn sáu sao. Khu resort này bao gồm năm ăn uống công tác siêu thị, sáu loại bể bơi cỡ rộng. Cũng như điều thiết yếu là khu resort này ngay liền kề biển khơi nên cực kỳ thuận lợi cho những người mong ra tắm đại dương.

Diệu Anh cũng như Quế bỏ ra đến được khu resort thì cũng đã gần tối. Đáng nhẽ là hai bạn đến đây từ trưa, tuy nhiên Quế đưa ra lại ước ao đi tham quan Nha Trang đề xuất hai nhà bạn mới đến muộn cũng như cố này. Vày papa của Quế bỏ ra là người chủ sở hữu bước này nên khi hai chúng ta mới đặt chân đến Nha Trang thì ông đang cho tất cả những người đứng chờ ở đó. Vị hai gia đình ao ước đi tham quan một ít đề xuất người đấy đảm đương xách hành lý mang đến hai thiếu nữ.

Vừa bước vào đại sảnh của resort, Diệu Anh bị bất ngờ ôm lấy. Gia đình ôm cô là một mọi người quý ông trung niên. Năm nay ông cũng từng quanh đó tư mươi tuổi. Nhìn khuôn mặt tuấn tú của ông, có lẽ xiêu dạt lúc trẻ ông vẫn ăn cắp chưa ít trái tim của những cô gái. Ông vừa ấp ôm vừa cảm rượu cồn khóc “Chi Nhi bảo vật, rốt cuộc con cũng mang lại thăm cái resort tồi tàn của papa, lâu rồi không gặp mặt bảo vật của papa, papa nhớ nhỏ quá à”

Diệu Anh nhíu mày lại. Cô biết dáng người nhà của cô ấy có Quế bỏ ra hầu như giống nhau, mái tóc giờ đây buộc cũng đúng nhau. Tuy nhiên khuôn mặt hai gia đình sáng tỏ nhưng, có tác dụng sao lại có một số người nhận nhầm được a. Chú ý sang Quế bỏ ra đã nén cười cợt bên cạnh, rồi quan sát thành viên phái mạnh sẽ ôm ấp nhà bạn, cô nhíu mày nói “Chú Đặng, cháu biết bác siêu nhớ chi Nhi tuy nhiên không nên lần nào bác cũng nhận nhầm chứ”

“Hả, Anh Nhi, sorry nhỏ, chưng nhầm, bác bỏ cũng tương đối nhớ bé quá à” ông Đặng bỏ quên đến cô gái đang cực nhọc chịu trong lòng ông, hôn lên mặt chị em.

“Chú mới gặp mặt đàn con tía hôm trước” Diệu Anh chưa lưu tình nói

“Ách…dù mới gặp gỡ nhưng một giờ chưa chạm chán hai bé ta cảm nhận như một năm rồi” ông Đặng nói.

“Hahahahahahaha…không thể chịu đựng được a hahaha…” nhìn khuôn mặt của cạnh tranh chịu mà lại sẽ cụ nhịn của Diệu Anh, Quế bỏ ra chưa nhịn nổi mỉm cười phệ.

“Cười xong xuôi chưa?” Diệu Anh cạnh tranh chịu nhìn Quế chi xong xuôi quay sang người nhà phái mạnh vẫn ấp ôm gia đình “bảo bối của bác mặt kia”

“Oaoaoaoaoa…Chi Nhi bảo vật, Anh Nhi bảo vật khinh ghét papa, papa thật là đáng thương mà” ông Đặng ấp ủ Quế chi khóc dù…khuôn mặt ông không có một giọt nước mắt.

“Thôi mà papa, Anh Nhi chưa thích mọi người bôi nước bọt lên bên cơ mà, papa đừng buồn” Quế chi vỗ vai an ủi ông Đăng, ánh nhìn của nhỏ tuổi lưu ý lên Diệu Anh đang núm khăn lau đi nước mọt trên khuôn mặt xinh tươi của mình.

“Oaoaoaoa…papa ý muốn biểu thị tình ái của papa có Anh Nhi nhưng mà, tại sao Anh Nhi nỡ lòng nào…oaoaoaoa…”

“Chú Đặng, chú ý hình tượng” khuôn bên Diệu Anh vẫn bước đầu phát triển ra hắc đường. Hai cha nhỏ họ thật là…cô chịu đựng chưa nổi nữa rồi.

Nghe Diệu Anh nói thay, ông Đặng bắt đầu nhắm họ vẫn nói chuyện ở đại sảnh. Từ quản sự mang đến nhân viên, cho đến khách hầu như nhìn bọn họ. Ngay hiện tại ông mới hiểu vày sao Anh Nhi lại cực nhọc chịu bởi vậy. Ông đứng thẳng dậy, lấy lại kiểu dáng uy nghiêm, nhã nhặn thông thường nói “Khụ …bây giờ đang buổi tối, chúng ta đi ăn bữa tối thôi” thấy bạn đã giải tán dứt ông quay sang bên Diệu Anh và Quế chi nói “hành lý của hai nhỏ ta đã đặt lên trên buồng rồi, nhiều nhỏ lên phòng đi, buồng của các bé là 499”

“Tại sao lại là 499, chi Nhi thích số 500 hơn” Quế đưa ra nói

“Chi Nhi bảo bổi, buồng 500 có người ở rồi, bảo vật thông cảm mang lại papa nha” ông Đặng quan sát Quế bỏ ra xin lỗi. Ông biết tính thanh nữ của mình, hồ hết thứ khác thì khôn cùng vô tư tuy vậy về phòng ở thì nó rất ưa dữ dằn. Nó cơ mà thích phòng phải làm gì thì chúng sẽ ráng ở ấy bởi được. Bao giờ hết, ông có thể chiều theo báu vật tuy nhiên lần này khôn cùng đặc biệt. Bởi vì khách lần này…không thể động.

“Chi Nhi, tất cả chúng ta đến đây để cao điểm, chưa tới đây để lựa chọn phòng” Diệu Anh nói

“Nhưng…” Quế chi đang định phản chưng thì Diệu Anh giật lời “nếu cậu ước ao đến đây chiếm phòng thì thành viên về Hà Nội”. Nói rồi Diệu Anh quay gia đình đi

“Ấy, chúng ta đi du lịch” Quế chi giữ tay Diệu Anh lại. Mãi mới lôi được cô đi, nhỏ dại chưa hy vọng cô về Hà Nội kéo dài làm cho bé mọt sách. Không tình nguyện quay sang ông Đặng, nhỏ tuổi giận dỗi nói “chìa khóa phòng bầy con đâu?”

Ông Đặng nghe thấy nuốm biết bảo bối của mình vẫn bỏ qua rồi phải quay sang chỉ thị vệ đi lấy khóa xe cũng như chuyển Diệu Anh và Quế chi lên buồng.

“À quên, mami đâu papa” Quế bỏ ra định bước chân tuy thế nhớ ra một nhân vật chưa bao giờ thiếu khi nhỏ dại tạo ra cơ mà ngày nay không thấy.

“Mami của con sao, Dường như là làm hướng dẫn viên du lịch đến bởi khách ở phòng 500 rồi, chắc hẳn buổi tối là về đó mà” ông Đặng nói.

“Bây giờ về tối rồi pa” Quế đưa ra tốt bụng thông báo

“À chắc hẳn tý là về đó mà, con lên phòng đi, mami con về, ta cũng như mami đã lên buồng con” ông Đặng lau mồ hôi. Nữ ông thật là…

buồng 499

“Mình nhưng gặp mặt thành viên ở buồng số 500, bạn vẫn đánh mang đến hắn tơi tả. Dám giật phòng của mình không nói, hiện giờ còn chỉ chiếm luôn mami của mình” vừa vào cho phòng, Quế đưa ra nằm vật xuống cái giường đơn, miệng chu lên ân oán hận.

“Có gì nhưng phải giận, papa cậu là nhà khách sạn, mami cậu là gợi ý viên cao điểm, người hùng họ cần thiết đắc tội thì bọn họ buộc phải lấy lòng thôi” Diệu Anh vừa treo ăn mặc quần áo vào móc vừa nói

“Hừ, dù sao mình đã không nuốt trôi viên tức này, đồ nhà người mà lại bạn nên nhường mọi người, thật tức bị tiêu diệt mà” Quế bỏ ra ân oán hận

“Được rồi, nắm vì cậu nằm đó ân oán thán thì dậy tắm cọ rồi cùng người thân đi ăn uống, nhà bạn đói lắm rồi đó” Diệu Anh ráng một bộ đồ vào ở trong nhà tắm.

Quế bỏ ra thấy Diệu Anh đi vào nhà tắm khuôn bên xụ xuống. Nhỏ ngồi dậy, đi cho tủ ăn mặc quần áo lấy một bộ quần áo rồi vào bồn tắm kế bên buồng Diệu Anh vừa vào. Vì chưng là một trong mười căn hộ cao cấp đề nghị của phòng đôi thường gồm hai bồn tắm.

Khi hai người tắm xong, cùng mọi người trong nhà đi bật dậy khỏi buồng. Dẫu vậy tình thực cờ, chúng ta lại gặp mặt vị khách buồng 500. Vì chưng khách này…có vẻ hơi nhỏ tuổi, anh chàng này mới chỉ mười cha mười tư tuổi. Mới tất cả mười mấy tuôi tuy thế cậu ốm lại sở hữu một khuôn bên vô cùng yêu nghiệt. Chắc chắn là nhỏ của một bởi vì đại gia nào ấy.

“Ê cái tên chết tiệt kia, chính vì ngươi mà lại bổn tiểu thư bị cướp mất căn nhà đấy, bổn tiểu thư ghét ngươi” Quế bỏ ra vừa thấy được người ta đang mở miệng mắng thành viên gia đình. Người trong gia đình nam giới ấy thấy cô gái xinh đẹp kia tự dưng mở miệng mắng cậu. Cậu nhìn đông quan sát tây xem còn thêm ai chưa, xong xuôi cậu chỉ vào thành viên câu hỏi nhỏ tuổi mắng cậu à.

“Đúng, bổn tiểu thư mắng ngươi, đồ đáng ghét” Quế bỏ ra đôi mắt lộ ra sự giận dỗi

“Ế, bổn thiếu gia chưa xuất hiện chạm mặt qua con gái nha, anh biết anh siêu đẹp trai nhưng…em quá nhỏ, bổn thiếu da chưa gồm hứng thú sở hữu em” cậu ốm đó khoanh tay, căn cứ vào tường nói.

“Ha, chú ý lại các bạn đi, khuôn bên của anh ý không đáng để bổn tiểu thư mê đắm a” Quế bỏ ra nhếch môi nở một nụ cười cợt.

“Aiz…anh biết anh cực kỳ tuấn tú, nhóc bé không bao gồm nhan sắc như em bắt gặp vẫn lại tự ti phải new chê anh như vậy…” vừa nói cậu nhỏ xíu vừa từng Cách đã từng đặt chân đến gần Quế đưa ra, khuôn mặt lộ rõ dáng vẻ lưu manh. Cậu cao bé nhất là môt mét sáu, so với đứa trẻ chín tuổi mới cao mang lại ngực cậu, cậu đề xuất cúi xuống quan sát thẳng vào mắt Quế đưa ra, nâng cằm Quế đưa ra lên “…nhưng anh đây không chê thiếu nữ đâu, đề xuất anh miễn cưỡng có tác dụng thành viên trai của em vậy”

“bốp” Quế đưa ra không lưu tình đánh bốp vào cánh tay đã nâng cằm bé dại, khuôn bên không gồm nữa điểm cố kỉnh đổi“anh miễn chống nhận là chúng ta trai bên tôi, phi, bên tôi nhổ vào, hừ…”

“Không phải bựa hổ có anh đâu nhỏ bé cưng” cậu tí hon cúi bên xuống gần sở hữu bên của Quế bỏ ra. Thấy khuôn bên ngày dần gần, Quế bỏ ra chưa lưu tình nhấc chân giẫm vào chân của cậu nhỏ dại. Chân bị giẫm đau, khuôn mặt cậu nhăn lại, ấp ôm chân nhảy. Quan sát biểu hiện của cậu biết là cái giẫm đấy Quế đưa ra dung cường độ mang lại cỡ nào.

“Kiệt có tác dụng gì nhưng chậm vậy?” một thành viên nam giới khác từ ở trong phòng 500 bước ra. Thành viên quý ông này tầm mười lăm mười sáu tuổi. Khuôn mặt so có cậu gầy kia có vài nét giống nhau. Tuy vậy khuôn mặt của Kiệt luôn hiện hữu một nụ cười cợt chưa dổi còn anh chàng kia không phải tất cả nụ cười đó, khuôn bên hắn hờ hững hững hờ. Hắn cao một mét bảy, dáng thành viên gia đình cao ráo, thân hình chuẩn chỉnh. Bảo Kiệt bắt gặp anh trai người nhà ra, cười cợt trêu “có hai bạn gái là fan yêu mếm em, em bận tiếp họ phải new lâu cầm cố, anh đừng ra đời lạnh Như vậy, em sợ đó”
>> đọc thêm phân mục truyện Ngôn tình ngược

Leave A Reply

Your email address will not be published.